Chuyển đến nội dung chính

Chương 27: Cách để tận hưởng Giáng Sinh

 

“Nè Amane, sao ông không tổ chức tiệc Giáng Sinh đi?” [Chitose]

“Bà nằm mơ à.” [Amane]

Chitose phình má khi cậu từ chối ngay lập tức.

Còn vài ngày nữa là đêm Giáng Sinh, và với một người sống xa gia đình như cậu thì nó chả ảnh hưởng gì cả. Nhưng Chitose và Itsuki quyết định qua nhà cậu nên mới có lời mời bất ngờ như trên.

Chitose, người đã phi như bay đến lớp của cậu với Itsuki để đưa ra lời đề nghị khá – là – hấp – dẫn, đang phụng phịu vì câu trả lời gần như ngay lập tức của cậu.

“Mà dù sao ông cũng ở một mình mà…. hay là, cô gái đó?” [Itsuki]

“Tôi với cô ấy chẳng có gì cả.” [Amane]

“Vậy thì ổn mà. Hay là cậu không thích?” [Itsuki hoặc Chitose]

“Mà, nếu ông không thích thì đành vậy.” [Itsuki hoặc Chitose]

Việc quan tâm bạn bè là điều bình thường.

À, với lại 2 đứa trời đánh đó cũng định qua nhà cậu ve vãn nhau.

Dù cảm thấy có lỗi nhưng đành vậy.

Bởi vì cậu sẽ cảm thấy khá là vờ lờ khi phải chứng kiến cảnh 2 đứa chúng nó ‘cạ nhau’ ngay trong nhà mình, và việc giải thích với Mahiru cũng sẽ khá rắc rối.

Trường hợp xấu nhất là dặn Mahiru đừng qua nhà cậu khi 2 tên kia đang ve vãn cho đến khi ra về, và xóa hết mọi dấu vết của Mahiru.

“Không phải là tôi ghét…. Mà được rồi. Ngày 24 đúng không? Dù gì trước buổi tối tôi cũng khá rảnh nên 2 người cứ ‘cạ nhau’ thoải mái đi. Đừng có phập nhau luôn ở nhà tôi đấy.”

Chitose cười toe toét khi thấy cậu đồng ý.

“Đành thế. Quyết định vậy ha.” [Chitose]

“Clgt” [Amane]

Chitose nói như thể mình là người chịu thiệt và cậu méo nhịn được nữa nên chọc má cô ấy cho đỡ bực, và tiếng kêu “I~~ya, Amane ăn hiếp tui nè” vang lên.

“Này này, ông đừng có ăn hiếp Chi nhá. Chỉ có tôi mới được phép chọc má cô ấy.”

“Rồi rồi, đang lẽ ông phải bênh tôi mới đúng.”

“Cô ấy đã phó thác cho tôi nên tôi không thể phản bội được.”

“Phó cái đầu ông.”

Cậu chịu thua với cái lý do thoái thác cho việc 2 đứa chúng nó ‘cạ nhau’ và cứ chọc má nhau nãy giờ.

Amane nhún vai khi nhìn thấy Chitose hạnh phúc khi được thọc má.

“….Thế thằng độc thân này về nhà được chưa?”

Dù sao đây cũng là lớp học, và cậu muốn tránh mọi phiền toái xa nhất có thể.

“Méo, ông phải lên kế hoạch rõ ràng. Như bánh kém hay thức ăn các kiểu.”

“Bố éo biết làm.”

Hiển nhiên, một người như Amane đây chắc chắn sẽ không biết nấu thức ăn Giáng sinh.

Mahiru chắc cũng có thể nấu, nhưng lần này thì cô nàng rất khó giúp cậu.

Amane lắc tay liên tục khi ngụ ý đó là điều không thể nào, còn Chitose thì nhìn chằm chằm cậu vì một lý do nào đó.

“Có chuyện gì à?” [Amane]

“Không biết nấu ăn mà sao trông cậu ngày càng khỏe khoắn thế nhỉ ~~?” [Chitose]

“Bà không cần quan tâm đến chuyện đó.” [Amane]

“Mà thôi Chi ~, cậu ta cũng có bí mật của mình mà.” [Itsuki]

“Hông chịu đâu, muốn biết thêm nữa cơ.” [Chitose]

“Sau này tôi sẽ nói.” [Amane]       (Suu: Cưới xong mới nói à?)

“Méo chịu đâu.” [Chitose]

Cậu hứa lèo cho qua chuyện, còn Itsuki thì cười rõ to với một ý đồ khác.

Ưu điểm của Itsuki là cậu ta không quá cố chấp, nhưng đôi khi lại chọc Amane một cách khá thâm với vẻ vô ý.

“Mà, cũng được…… Đồ ăn thì có thể gọi giao hàng, bánh kem thì sẽ đặt trước ở tiệm bánh.”

Amane lên kế hoạch đàng hoàng để chấm dứt mọi sự tọc mạch khác.

Bình thường thì việc làm bánh kem một mình đã là việc không thể, chưa nói đến việc bánh kem, cậu còn không thể nấu một bữa ăn đàng hoàng, nên đặt giao hàng là giải pháp hiệu quả nhất.

“A, vậy pizza được đó ~! Bánh kem thì đặt ở chỗ quen mà bữa tui giới thiệu cho ông ấy!” [Chitose]

“Không ăn gà à?” [Amane]

“Tui thích pizza hơn ~.” [Chitose]

“Mà cũng phải. Chi mà. Tui hiểu tui hiểu.” [Itsuki]

“Nè ~~~” [Chitose]

Dù Chitose tự quyết định sẽ ăn pizza mà chưa bàn bạc, nhưng cậu nghĩ pizza cũng khá hợp với nền tảng của một party.

Vậy thức ăn sẽ là pizza ở tiệm mà cậu với Itsuki thường hay đặt.

Khi nghe tới pizza, cậu lại nhớ đến Mahiru.

Mahiru đã ăn pizza nhưng một bé thú nhỏ. Có thể lý do Amane cảm thấy việc đó dễ thương một cách lạ lùng là bởi tư thế ăn của cô nàng quá yêu kiều và trang nhã.

Rồi cậu nhớ lại việc ăn bánh kem chung với Mahiru hôm bữa, và má cậu nóng lên nhè nhẹ.

(Thật là, rõ là mình không thể làm được việc đó mà)

Việc đút nhau ăn là quá xấu hổ, với cả 2 không phải là một cặp như Itsuki và Chitose nên chắc sẽ không có cơ hội nào nữa.

“…..Amane, có chuyện gì à?” [Chitose]

“À, không có gì. Vậy việc đặt bánh nhờ bà cả nhé.” [Amane]

Chitose khá lo lắng khi nhìn thấy cậu đơ người nãy giờ nên hỏi thăm, còn cậu thì giật mình và làm như không có việc gì xảy ra.

“Okeeee~! Còn pizza thì nhờ cậu cả nhé!” [Chitose]

Chứng kiến sự hào hứng của Chitose, cậu quyết định sẽ hỏi thăm kế hoạch Giáng sinh của Mahiru khi về nhà.

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Chương 2: Món quà của Thiên thần-sama

  “Ồn ào quá đấy, Amane.” “Ông cũng ồn mà nói ai.” Ngày hôm sau, hóa ra Amane mới là người bị cảm. Cậu cố xì mũi ra như thằng bạn cùng lớp (bạn xấu) là Akazawa Itsuka đã chỉ, nhưng vẫn không thành công. Mũi của cậu không thể thở bình thường mà cứ liên tục phát ra đủ loại âm thanh khịt khịt. Có thể là do cái mũi nghẹt, cơn cảm lạnh hay là cả hai mà bây giờ thể trạng của Amane đang ở mức tệ nhất, đến mức cậu cảm thấy đau đầu. Kể cả sau khi đã uống vài viên thuốc mua không theo toa, những triệu chứng của cậu không hề suy giảm nhiều lắm. À, nhờ bị cái mũi nghẹt hành hạ, Amane đã trở thành bạn thân với hộp khăn giấy, nên biểu cảm của Itsuka chẳng còn lo lắng mấy, thay vào đó cậu ta còn thấy buồn ngủ nữa cơ. “Cho đến hôm qua thì ông vẫn ổn mà.” “Do mưa lớn quá thôi.” “Có sao đâu, hôm qua ông mang theo dù mà.” “...Tôi đưa nó cho người khác rồi.” Đương nhiên, ý nghĩa của câu nói đó khá mơ hồ vì cậu không tiết lộ là mình đã đưa nó cho Mahiru. Tình cờ thay, cậu đã t...

Chương 25: Chiếc chìa khóa ngọt hơn đường

  Việc xưng hô giữa 2 bạn trẻ đã đổi thẳng sang gọi tên là hệ quả cuộc viếng thăm của bà mẹ tưng tửng của Amane, ngoài ra thì mọi thứ còn lại vẫn bình thường. Cậu không cho rằng điều đó thể hiện cả 2 đã gần nhau hơn, chỉ là gọi nhau tiện hơn thôi. Tuy nhiên thì thái độ của Mahiru với cậu ngày càng mềm mại. “……..ano, Amane – kun?” Cô nàng đến sớm hơn mọi khi vào buổi chiều Chủ Nhật và có vẻ hơi ngượng một chút. Amane khá bối rối trước biểu cảm và thái độ xinh đẹp đến bất ngờ đó. Không biết có phải do chưa quen việc gọi thẳng tên hay không nhưng cô nàng gọi một cách không ngần ngại nên có thể là do yếu tố khác. Giờ thì cậu đang ngồi trên sofa và nhìn Mahiru lấy chiếc khăn mùi xoa từ túi váy ra. Rồi cô nàng mở chiếc khăn mùi xoa ra. Bất ngờ thay, trong đó lại có một chiếc chìa khóa được đặt rất cẩn thận. Cậu nhớ nó khá rõ vì hôm qua bà mẹ thần thánh của mình đã đưa nó cho Mahiru. “…….tôi trả cậu cái chìa khóa này nhé. Hôm qua do nhiều chuyện quá nên tôi quên mất…. xi...

Chương 24: Thiên thần – sama, sự đố kỵ

  “Mà, con thường hay quen biết phụ nữ đẹp ha. Mẹ cũng bất ngờ thật.” Amane, người chẳng thèm chối bỏ cùng với Mahiru, người đang không biết phải làm gì cho phải đều cùng nhau im lặng. Shihoko, người cho rằng sự im lặng đó là đồng ý đang nhìn chằm chằm Mahiru với con mắt sáng loáng tràn đầy sự tò mò. “Vậy, Mahiru – chan, con thấy thằng con cô sống như thế nào?” “Ể…. Cái đó thì…. Cậu ta không chết được….” (Suu: lol) “Nghe có vẻ không ổn nhỉ.” “Bởi vì lúc đầu thì phòng cậu ấy kinh như bãi rác vậy.” “Này, bây giờ tôi đã cố giữ nó sạch rồi đấy.” “Với sự giúp đỡ của tôi” “Cái đó thì cảm ơn cô nhé. Vì những bữa ăn, dọn dẹp và nhiều thứ khác nữa…” Mahiru chỉ giữ im lặng. Nhờ cô mà cậu mới có thể sống một cách thoải mái như bây giờ nên có kêu cậu quỳ xuống cảm ơn thì cậu sẽ làm ngay không do dự chút nào. Cậu không thích Mahiru, nhưng cậu sẽ cố gắng chiếu cố cô ấy tốt nhất có thể. Chỉ là Shihoko lại hiểu lầm nó theo một cách tồi tệ nhất mà cậu có thể nghĩ ra. “Mà, ...