Chuyển đến nội dung chính

Chương 4:

     

“...Dù sao đi nữa, hôm nay cậu nên nghỉ ngơi đi. Nhớ uống nước và lau mồ hôi thường xuyên. Với lại tôi đã để cái chậu nước ở đằng kia rồi, hãy dùng nó để lau khô người.”

 

Sau bữa ăn, Mahiru đã chuẩn bị một chai nước uống thể thao còn nguyên seal, một cái chậu nước cùng khăn tắm, và một miếng chườm mặt, tất cả đều để trên cái bàn cạnh giường Amane.

 

Thường thì chẳng ai muốn ở lại nhà một người mình vừa mới gặp cả (lại còn là người khác giới nữa chứ), nên Amane rất biết ơn Mahiru.

 

Trong khi bị cậu nhìn chằm chằm, cô đang kiểm tra lại xem mọi thứ đã đầy đủ chưa.

 

(Không ngờ cô ta lại làm một cách có trách nhiệm như thế luôn đấy)

 

Amane đã dần quen với cách nói chuyện thẳng thắn và gay gắt của Mahiru, nhưng tính cách của cô nàng không hề xấu chút nào, làm một nụ cười nhăn nhở không khỏi xuất hiện trên mặt cậu.

 

(Mới gặp nhau thôi mà đã lịch sự đến thế này rồi cơ à)

 

Có lẽ việc cậu được chăm sóc chỉ là tình cờ, và Amane sẽ không dính líu gì đến cô nàng trong tương lai nữa.

 

“Ừ, mình cũng chẳng định giữ liên lạc với nhỏ hay gì, nên tấu hài một phát trước khi chia tay cũng được.” cậu nghĩ.

Liều thuốc có vẻ như đã có tác dụng. Dù vẫn còn hơi mệt, Amane đã đỡ sốt hơn một tí. Trong một khắc, cậu bắt đầu suy nghĩ.

 

“Này, tôi hỏi cậu một chuyện được không?”

“Gì?”

 

Sau khi đã chuẩn bị xong những thứ cần thiết, Mahiru quay đầu lại.

 

“Sao cậu lại ngồi xích đu ở giữa trời mưa như thế? Bị bồ đá hay gì à?”

 

Chính nhờ sự kiện đó mà Amane đã được chăm sóc như thế này.

 

Tại sao Mahiru lại ngồi trên một chiếc xích đu, hứng chịu cơn mưa tầm tã ngay tại đó?

Bằng một cách nào đó, lúc ấy, cô trông như một đứa trẻ lạc mất cha mẹ vậy. Vì lo lắng nên cậu đã cho cô chiếc ô của mình.

Nhưng Amane vẫn không hề biết lí do cô ở đó.

 

Không phải như là cô đang đợi người nào đó, nên nếu cho rằng cô đã bị đá thì cũng chẳng đúng lắm. Nhưng nói đi cũng phải nói lại, lúc đó Mahiru trông buồn đến nỗi có hai hàng lệ dài trên má cô.

 

“Không may thay, tôi không có bạn trai và cũng không hề có ý định tìm bạn trai.”

“Hở? Tại sao chứ?”

“Mà tại sao cậu lại cho rằng tôi đang hẹn hò?”

“Cô trông như thể cũng có kinh nghiệm với một hai thằng gì đó rồi nên tôi hỏi thôi.” (Suu: Cái này nghe dễ gây hiểu làm nhờ, mà thôi méo sửa .-.)

 

Theo Amane, Mahiru là một cô gái tốt bụng, có cá tính, nhưng phẩm chất của cô không chỉ có thế.

 

Mahiru còn là một cô gái xinh đẹp, thanh lịch và khiêm tốn. Vẻ đẹp tựa như thiên thần ấy đã lọt vào mắt xanh của không biết bao nhiêu người rồi.

Hơn nữa, cô còn đứng đầu lớp, giỏi thể thao, và Amane mới phát hiện ra hôm nay là cổ còn giỏi nấu ăn nữa. Không lí gì mà cô lại không nổi tiếng khắp trường.

 

Cậu cũng đã nghe phong phanh những cuộc nói chuyện về cô ấy, và biết rẳng có không ít thằng con trai trong lớp mê vị thiên thần này như điếu đổ.

 

Qua đó, cậu đã đưa ra kết luận rằng cô là hoa đã có chủ.

 

Khi nghe tới khúc “một hay hai thằng gì đó”, biểu cảm của Mahiru trở nên căng thẳng hơn hẳn.

 

“Tôi không có và cũng chẳng muốn có bạn trai chút nào. Chuyện đó là bất khả thi.”

Khi đính chính lại với Amane, ánh nhìn của cô lạnh lùng đến mức làm cậu rợn cả người. Lúc đó, chàng trai này nhận ra mình đã vô tình bước vào một bãi mìn.

(Suu: F)

 

“Xin lỗi, tôi không có ý đó.”

“Không, là lỗi tôi. Tôi đã hơi quá khích.”

 

Dẫu vậy, khi cậu cúi đầu xuống, bầu không khí căng thẳng trong căn phòng đã biến mất.

Sự quá khích nói trên chắc chỉ là do không khí bên trong căn phòng khá ngột ngạt, chứ không phải là do tình huống hồi nãy, nhưng cậu sẽ không nói ra chuyện đó.

 

“...Nói tóm lại thì chuyện hôm đó không phải như thế đâu, tôi chỉ muốn xả stress một tí thôi. Xin lỗi vì đã làm cậu lo lắng. Tại tôi mà cậu mới bị bệnh.”

“Không sao đâu. Tôi đã tự ý làm thế mà. Thật ra, sự lo lắng của tôi lúc đó chỉ là để thỏa mãn bản thân, vì nếu không tôi sẽ cảm thấy tội lỗi và thật hổ thẹn với bản thân khi để một cô gái dội mưa như thế. Tôi sẽ chỉ dính líu tới Shiina đến mức đó thôi.”

 

Mahiru cảm thấy hơi tội lỗi khi nghe Amane nói thế.

Cô chớp mắt và nhìn xung quanh Amane, thầm nghĩ tại sao cậu ta lại nói “Tôi sẽ chỉ dính líu tới Shiina đến mức đó thôi.”

 

“Tôi không có ý định tương tác gì với cậu cả. Tôi sẽ không bắt chuyện với cậu chỉ vì cậu là thiên thần-sama nổi tiếng của trường đâu. Hay cậu muốn tôi phải làm thế?”

 

Thấy Amane cười nhăn mặt như thế, Mahiru đảo mắt đi.

 

Thay vì cảm thấy ngượng ngịu trước cô nàng, Amane đã nói thế.

 

Cậu đã có thể giành thiện cảm với một cô gái xinh đẹp như Mahiru để thân thiết hơn với cô.

Có vè như chính bản thân đương sự cũng đã trải nghiệm việc đó nhiều lần, nên cô khá cảnh giác vào ngày mưa ấy, nhưng cũng chả trách được vì đó là bản năng tự vệ của mỗi người.

 

“Cậu cầu toàn quá nhỉ, đến mức đi lo cho một thằng còn không phải bạn trai hay crush của mình.”

“Chắc là cậu nói đúng.”

“Biết lắm mà.”

 

Thật thú vị khi thấy Mahiru hưởng ứng trò đùa của cậu.

Amane đã cảm thấy gần gũi hơn với cô khi biết một thiên thần-sama trưởng thành kiêm học sinh gương mẫu như thế cũng biết thích, ghét và lo lắng về một chuyện gì đó.

 

“Chẳng phải như thế là tốt sao? Tôi cũng cảm thấy an tâm phần nào. Bằng cách nào đó, một thiên thần cũng có thể cư xử bình thường như thế này. Bất ngờ thật nhỉ.”

“Đừng có gọi tôi như thế.”

 

Cô nàng tiếp tục liếc cậu vì việc được gọi là một thiên thần khá xấu hổ.

Amane tự cười trong lòng vì cảnh tượng đó cũng thú vị không kém.

 

“Mà, tôi chẳng có phận sự gì với cậu cả, nên sẽ không chủ động giao tiếp với cậu đâu.”

 

Sau khi nghe Amane nói thế, Mahiru hơi ngạc nhiên, rồi cười gượng.

 

Khi đang nằm trên giường, Amane nhớ lại vào một ngày đẹp trời, lúc đang đi học về, cậu đã đi ngang qua một Mahiru đang sầu não.

Thuốc đã bắt đầu có tác dụng, nhưng sau khi đã trải qua nhiều chuyện, dù đã khỏe lại đi chăng nữa, cậu chỉ muốn ngủ một phát mà thôi.

 

Amane nhắm mắt lại và nghĩ về chuyện vừa xảy ra.

 

Cậu sẽ không để ai tin rằng vị thiên thần-sama (với cái miệng khá gắt gỏng) đã chăm sóc cho mình. Cậu không muốn thừa nhận việc đó với ai cả.

Chuyện xảy ra hôm nay là bí mật của riêng Amane và Mahiru.

 

Thật ra cậu cũng rất ngứa mồm muốn kể cho người khác, nhưng quyết định không làm thế vì việc đó sẽ đem lại khá nhiều phiền phức.

 

Từ ngày mai trở đi, họ sẽ biết mặt nhau.

Nói thế xong, Amane dần chìm vào giấc ngủ.

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Chương 2: Món quà của Thiên thần-sama

  “Ồn ào quá đấy, Amane.” “Ông cũng ồn mà nói ai.” Ngày hôm sau, hóa ra Amane mới là người bị cảm. Cậu cố xì mũi ra như thằng bạn cùng lớp (bạn xấu) là Akazawa Itsuka đã chỉ, nhưng vẫn không thành công. Mũi của cậu không thể thở bình thường mà cứ liên tục phát ra đủ loại âm thanh khịt khịt. Có thể là do cái mũi nghẹt, cơn cảm lạnh hay là cả hai mà bây giờ thể trạng của Amane đang ở mức tệ nhất, đến mức cậu cảm thấy đau đầu. Kể cả sau khi đã uống vài viên thuốc mua không theo toa, những triệu chứng của cậu không hề suy giảm nhiều lắm. À, nhờ bị cái mũi nghẹt hành hạ, Amane đã trở thành bạn thân với hộp khăn giấy, nên biểu cảm của Itsuka chẳng còn lo lắng mấy, thay vào đó cậu ta còn thấy buồn ngủ nữa cơ. “Cho đến hôm qua thì ông vẫn ổn mà.” “Do mưa lớn quá thôi.” “Có sao đâu, hôm qua ông mang theo dù mà.” “...Tôi đưa nó cho người khác rồi.” Đương nhiên, ý nghĩa của câu nói đó khá mơ hồ vì cậu không tiết lộ là mình đã đưa nó cho Mahiru. Tình cờ thay, cậu đã t...

Chương 25: Chiếc chìa khóa ngọt hơn đường

  Việc xưng hô giữa 2 bạn trẻ đã đổi thẳng sang gọi tên là hệ quả cuộc viếng thăm của bà mẹ tưng tửng của Amane, ngoài ra thì mọi thứ còn lại vẫn bình thường. Cậu không cho rằng điều đó thể hiện cả 2 đã gần nhau hơn, chỉ là gọi nhau tiện hơn thôi. Tuy nhiên thì thái độ của Mahiru với cậu ngày càng mềm mại. “……..ano, Amane – kun?” Cô nàng đến sớm hơn mọi khi vào buổi chiều Chủ Nhật và có vẻ hơi ngượng một chút. Amane khá bối rối trước biểu cảm và thái độ xinh đẹp đến bất ngờ đó. Không biết có phải do chưa quen việc gọi thẳng tên hay không nhưng cô nàng gọi một cách không ngần ngại nên có thể là do yếu tố khác. Giờ thì cậu đang ngồi trên sofa và nhìn Mahiru lấy chiếc khăn mùi xoa từ túi váy ra. Rồi cô nàng mở chiếc khăn mùi xoa ra. Bất ngờ thay, trong đó lại có một chiếc chìa khóa được đặt rất cẩn thận. Cậu nhớ nó khá rõ vì hôm qua bà mẹ thần thánh của mình đã đưa nó cho Mahiru. “…….tôi trả cậu cái chìa khóa này nhé. Hôm qua do nhiều chuyện quá nên tôi quên mất…. xi...

Chương 24: Thiên thần – sama, sự đố kỵ

  “Mà, con thường hay quen biết phụ nữ đẹp ha. Mẹ cũng bất ngờ thật.” Amane, người chẳng thèm chối bỏ cùng với Mahiru, người đang không biết phải làm gì cho phải đều cùng nhau im lặng. Shihoko, người cho rằng sự im lặng đó là đồng ý đang nhìn chằm chằm Mahiru với con mắt sáng loáng tràn đầy sự tò mò. “Vậy, Mahiru – chan, con thấy thằng con cô sống như thế nào?” “Ể…. Cái đó thì…. Cậu ta không chết được….” (Suu: lol) “Nghe có vẻ không ổn nhỉ.” “Bởi vì lúc đầu thì phòng cậu ấy kinh như bãi rác vậy.” “Này, bây giờ tôi đã cố giữ nó sạch rồi đấy.” “Với sự giúp đỡ của tôi” “Cái đó thì cảm ơn cô nhé. Vì những bữa ăn, dọn dẹp và nhiều thứ khác nữa…” Mahiru chỉ giữ im lặng. Nhờ cô mà cậu mới có thể sống một cách thoải mái như bây giờ nên có kêu cậu quỳ xuống cảm ơn thì cậu sẽ làm ngay không do dự chút nào. Cậu không thích Mahiru, nhưng cậu sẽ cố gắng chiếu cố cô ấy tốt nhất có thể. Chỉ là Shihoko lại hiểu lầm nó theo một cách tồi tệ nhất mà cậu có thể nghĩ ra. “Mà, ...