Chuyển đến nội dung chính

Chương 5: Cuộc gặp gỡ trong tiết trời lạnh lẽo

 

Như đã hứa, Amane đã không cố vượt quá mức quen biết với Mahiru.

 

Sau khi đã được chăm sóc hôm qua, cậu đã cảm thấy khá hơn nhiều. Vì thế, cậu đã ra cửa hàng tiện lợi để mua thứ gì đó, rồi tình cờ gặp cô. Dẫu vậy, cậu không bắt chuyện với Mahiru, dù cảm thấy khá nhẹ nhõm khi bắt gặp cô ấy.

 

Khi đã hết tuần và bắt đầu đi học lại, mối quan hệ giữa họ vẫn không hề thay đổi.

Chỉ khác ở một điểm nhỏ là bây giờ họ đã nhận ra nhau khi thấy mặt người kia ở trường.

 

“Cậu khỏe rồi nhỉ.”

“Cũng là nhờ cậu thôi.”

 

 

Trên đường về nhà, Itsuki cũng lo lắng cho Amane sống dở chết dở nên khi gặp cậu ở thang máy, Itsuki đã kiểm tra tình trạng của bạn mình. Vào hôm thứ bảy, cậu ta còn nhắn với Amane là “Còn sống không thế ông bạn?”

 

Dù Amane có nhắn lại là không sao, Itsuki vẫn còn hơi lo ngại. Dù thế, khi thấy bạn mình khỏe mạnh lại như vậy, cậu ta không khỏi thở phào nhẹ nhõm.

 

“Trời ạ, do ông trông tàn tạ quá nên tôi đã lo lắm đấy. Ông khỏe lại thì tốt rồi nhưng cũng phải nhớ chăm sóc bản thân tốt hơn đó.”

“Ông nói như một người quen khác của tôi vậy.”

“Hở?”

“Không có gì đâu. Tôi biết ông đã lo chuyện đó từ hồi thứ bảy rồi nên tôi sẽ nhớ dọn dẹp mà.”

 

Không. Dọn mớ hổ lốn đó ngay bây giờ luôn đi, Itsuki đã nói thế khi bắt Amane làm việc.

Không đời nào cái bãi rác đó sẽ biến mất chỉ trong nửa ngày.

 

Amane quay đầu lại và bĩu môi để Itsuki không thấy được.

 

“Mà, tôi tưởng là ông sẽ háo hức hơn khi làm việc này, nhưng thế cũng chả sao. Làm sao cho lần sau tôi tới mà có thể đi lại xung quanh được đấy nhé.”

“...Tôi sẽ cố gắng.”

 

Cậu mang giày vào, đi đến trường, và dạo bước trên hành lang đến lớp học. Nhưng trên đường đến đó, cậu đã để ý thấy một lớp đặc biệt ồn ào nên không khỏi đưa mắt ngang qua nhìn.

 

Bên kia cửa sổ, cậu thấy Mahiru, vẫn lộng lẫy như mọi khi và đang được một đám đông có cả đực lẫn cái bu quanh.

Khi nói chuyện với họ, cô khoác lên mình một nụ cười thánh thiện, khác với nụ cười gượng gạo hôm nọ.

 

Itsuki cũng để ý và quyết định nhìn cùng Amane, và khi thấy Mahiru, cậu ta cũng hiểu tại sao bạn mình lại nhìn.

 

“À, Shiina-san vẫn nổi tiếng như ngày nảo nhỉ. Xinh quá cũng có nỗi khổ riêng.”

“Mà đúng thật nhỏ trông như thiên thần vậy. Ông có thấy nhỏ dễ thương không, Itsuki?”

“Chắc thế. Mà tôi là chậu đã có hoa rồi nên chỉ thấy nhỏ xinh thôi.”

“Lại khoe bạn gái nữa rồi. Biết lắm mà.”

 

Itsuki thật ra đã tìm ra nửa kia của mình rồi. Đó là một cô bạn gái tên Chitose.

Cả hai là một cặp đôi rất tâm đồng ý hợp, đến mức mỗi lần họ ở cùng nhau là lại dựng lên một cảnh ấm lòng như phim tình cảm.

 

Itsuki không cảm thấy bị xúc phạm mà lại cười trừ như đây là chuyện thường xảy ra. (Việc bị thằng bạn chửi vì khoe ghệ)

 

“Còn ông thì sao? Có thấy Shiina-san dễ thương không?”

“Có, nhưng chỉ có thế thôi.”

“Thẳng thừng thật đấy.”

“Cô ấy như là một đóa hoa nằm ngoài tầm với vậy. Tôi cũng chẳng được lợi lộc gì khi bắt chuyện cả nên chỉ nhìn từ xa thôi là được rồi.”

“Ông nói cũng có lí.”

 

Có một vấn đề nhỏ, đó là Amane đã được cô ấy chăm sóc, nhưng căn hộ đó và ngôi trường này là hai thế giới khác nhau.

 

Amane đã thân thiện được với Mahiru, nhưng cậu không hề có ý định tiến xa hơn. Ngưu tầm ngưu, mã tầm mã. Những người xuất chúng sẽ đi chung với những người xuất chúng khác.

 

Sẽ không có chuyện một thằng vô dụng như Amane có thể cua được một thiên thần như Mahiru. (Tre: That’s where you’re wrong kiddo) (Suu: Nah, typical rom-com protagonist .-.)

 

Chắc chắn là hai ta sẽ không có dính dáng gì với nhau nữa, cậu nghĩ thế.

 

“...Cậu đang ăn gì thế?”

 

Ngay sau đó, Amane đã nhận ra rằng mình đã sai lầm trầm trọng trong khi đang uống nước thạch trên mái hiên. 

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Chương 2: Món quà của Thiên thần-sama

  “Ồn ào quá đấy, Amane.” “Ông cũng ồn mà nói ai.” Ngày hôm sau, hóa ra Amane mới là người bị cảm. Cậu cố xì mũi ra như thằng bạn cùng lớp (bạn xấu) là Akazawa Itsuka đã chỉ, nhưng vẫn không thành công. Mũi của cậu không thể thở bình thường mà cứ liên tục phát ra đủ loại âm thanh khịt khịt. Có thể là do cái mũi nghẹt, cơn cảm lạnh hay là cả hai mà bây giờ thể trạng của Amane đang ở mức tệ nhất, đến mức cậu cảm thấy đau đầu. Kể cả sau khi đã uống vài viên thuốc mua không theo toa, những triệu chứng của cậu không hề suy giảm nhiều lắm. À, nhờ bị cái mũi nghẹt hành hạ, Amane đã trở thành bạn thân với hộp khăn giấy, nên biểu cảm của Itsuka chẳng còn lo lắng mấy, thay vào đó cậu ta còn thấy buồn ngủ nữa cơ. “Cho đến hôm qua thì ông vẫn ổn mà.” “Do mưa lớn quá thôi.” “Có sao đâu, hôm qua ông mang theo dù mà.” “...Tôi đưa nó cho người khác rồi.” Đương nhiên, ý nghĩa của câu nói đó khá mơ hồ vì cậu không tiết lộ là mình đã đưa nó cho Mahiru. Tình cờ thay, cậu đã t...

Chương 25: Chiếc chìa khóa ngọt hơn đường

  Việc xưng hô giữa 2 bạn trẻ đã đổi thẳng sang gọi tên là hệ quả cuộc viếng thăm của bà mẹ tưng tửng của Amane, ngoài ra thì mọi thứ còn lại vẫn bình thường. Cậu không cho rằng điều đó thể hiện cả 2 đã gần nhau hơn, chỉ là gọi nhau tiện hơn thôi. Tuy nhiên thì thái độ của Mahiru với cậu ngày càng mềm mại. “……..ano, Amane – kun?” Cô nàng đến sớm hơn mọi khi vào buổi chiều Chủ Nhật và có vẻ hơi ngượng một chút. Amane khá bối rối trước biểu cảm và thái độ xinh đẹp đến bất ngờ đó. Không biết có phải do chưa quen việc gọi thẳng tên hay không nhưng cô nàng gọi một cách không ngần ngại nên có thể là do yếu tố khác. Giờ thì cậu đang ngồi trên sofa và nhìn Mahiru lấy chiếc khăn mùi xoa từ túi váy ra. Rồi cô nàng mở chiếc khăn mùi xoa ra. Bất ngờ thay, trong đó lại có một chiếc chìa khóa được đặt rất cẩn thận. Cậu nhớ nó khá rõ vì hôm qua bà mẹ thần thánh của mình đã đưa nó cho Mahiru. “…….tôi trả cậu cái chìa khóa này nhé. Hôm qua do nhiều chuyện quá nên tôi quên mất…. xi...

Chương 24: Thiên thần – sama, sự đố kỵ

  “Mà, con thường hay quen biết phụ nữ đẹp ha. Mẹ cũng bất ngờ thật.” Amane, người chẳng thèm chối bỏ cùng với Mahiru, người đang không biết phải làm gì cho phải đều cùng nhau im lặng. Shihoko, người cho rằng sự im lặng đó là đồng ý đang nhìn chằm chằm Mahiru với con mắt sáng loáng tràn đầy sự tò mò. “Vậy, Mahiru – chan, con thấy thằng con cô sống như thế nào?” “Ể…. Cái đó thì…. Cậu ta không chết được….” (Suu: lol) “Nghe có vẻ không ổn nhỉ.” “Bởi vì lúc đầu thì phòng cậu ấy kinh như bãi rác vậy.” “Này, bây giờ tôi đã cố giữ nó sạch rồi đấy.” “Với sự giúp đỡ của tôi” “Cái đó thì cảm ơn cô nhé. Vì những bữa ăn, dọn dẹp và nhiều thứ khác nữa…” Mahiru chỉ giữ im lặng. Nhờ cô mà cậu mới có thể sống một cách thoải mái như bây giờ nên có kêu cậu quỳ xuống cảm ơn thì cậu sẽ làm ngay không do dự chút nào. Cậu không thích Mahiru, nhưng cậu sẽ cố gắng chiếu cố cô ấy tốt nhất có thể. Chỉ là Shihoko lại hiểu lầm nó theo một cách tồi tệ nhất mà cậu có thể nghĩ ra. “Mà, ...