Chuyển đến nội dung chính

Chương 9: Bài học dọn dẹp của Thiên thần -sama


  Amane không thạo các việc nội trợ cho lắm, dọn dẹp là thứ cậu tệ nhất, tiếp sau là nấu ăn.

 

  Theo quan niệm của cậu, thực phẩm chín và cho vào dạ dày được thì đó sẽ là đồ ăn, nhưng quan niệm này không áp dụng vào các món do cậu nấu.

 

  Bạn sẽ không hề muốn nấu ăn khi bạn biết chắc thành quả của mình sẽ chỉ mang đến sự bi thương. Đó là những điều cậu cảm nhận khi bản thân làm 1 món gì đó.

 

  Các món ăn do cậu nấu thường có vẻ ngoài và mùi vị khá kinh khủng và khác xa bản gốc, đó không phải thứ cậu có thể ăn được.

 

  Vì tất cả những điều trên nên cậu đã từ bỏ việc nấu ăn, nếu không muốn nằm trong bệnh viện vài tuần vì ngộ độc.

 

  Nếu bạn không thể giặt giũ quần áo, cuộc sống sau này của bạn sẽ gặp khá nhiều rắc rối, nhưng đó cũng không phải là vấn đề gì quá nan giải.

 

  Có một phương pháp gọi là tiệm giặt ủi. Amane thường ra các tiệm này và bỏ đồ vào những máy giặt thu tiền tự động, giặt chúng với chất tẩy rửa và nước nên chẳng cần lo lắng gì cả.

 

  Tuy nhiên, cậu vẫn không thể làm gì để cải thiện phần dọn dẹp.

 

  "Làm thế nào để dọn dẹp nhỉ…"

 

Vào ngày nghỉ, Mahiru tiếp tục bảo cậu dọn ngay cái phòng của mình đi. Amane cuối cùng cũng thỏa hiệp, nhưng cậu lại không biết nên bắt đầu từ đâu.

 

  Dù biết bản thân mình rất tệ, nhưng khi nhìn vào cái đống hổ lốn đó thì cậu cũng chả biết nên làm cái gì đầu tiên.

 

Nên giặt nệm trước hay là phơi futon trước?

 Làm thế nào để cậu có thể làm sạch tất cả đây? Trong khi quần áo và tạp chí nằm rải rác khắp nơi, thậm chí còn không có chỗ để cậu di chuyển cơ.

 

May thay, những rác thải đồ ăn đã được cậu vứt ngay sau khi sử dụng nên chúng không để lại bất kì mùi hôi thối hay vết ố nào cả.

Cậu đang phải đối mặt với một vấn đề thật sự rắc rối khi mọi thứ đều rối tung cả lên và nằm bừa bãi khắp nơi.

 

  Trong khi Amane khẽ thở dài, tiếng chuông cửa bỗng vang lên.

 

  "Ồ" giọng cậu vang khắp căn phòng.

 

  Cậu cũng đoán được vị khách đang ở ngoài cửa nhà mình là ai, không phải shipper hay người đưa thư, vì đơn giản cậu không yêu cầu những thứ đó, ngoài đó có vẻ là vị cứu tinh duy nhất cho hoàn cảnh hiện giờ.

 

  Amane nỗ lực nhanh chóng tiến đến cửa trước, từng bước loảng choảng qua các chướng ngại vật cùng với sự hấp tấp của mình khiến cậu chút nữa đâm sầm vào cánh cửa.

 

   Cậu đứng cách cửa chưa đến 10cm, hít thở lấy lại tinh thần, nắm khóa cửa và vặn nó ra.

 

  "Xin lỗi vì đã làm phiền, cái bộ Tupperware hồi nãy cậu trả tôi ấy.... mà cậu đang làm cái j thế?"

 

  "... Tôi đang cố gắng dọn dẹp."

 

  Bóng dáng trước cửa không ai khác chính là Thiên thần – sama, cô bắt đầu nhìn Amane và nhíu mày lại, do cậu chưa chải chuốt lại đầu tóc nên trông khá lôi thôi. Cậu cũng nhận ra cô đang nhìn chằm chằm vào cái đầu bùi nhùi của mình nên chỉ có thể đảo mắt đánh trống lảng.

 

  "Có vẻ như cậu đã có những giây phút tuyệt vời nhỉ."

 

  "... Tôi sắp chết đến nơi rồi đây này."

 

  "Chà, dọn dẹp tiếp đi, đừng lười biếng nữa."

 

  "Tôi đang cố đây, nhưng lại không biết bắt đầu từ đâu."

 

  "À…"

 

  Tình huống bây giờ khá tệ, sẽ có 2 trường hợp xảy ra. Thiên thần – sama sẽ ban phước lành cho cậu khiến cho mọi thứ sạch sẽ ngay chớp mắt.

 

     Hoặc Amane sẽ bị cô than phiền về lối sống của mình, khiến cậu không thể phủ nhận nó.

  

  Cậu cố gắng hướng mắt lại về phía sau nơi bãi chiến trường vẫn vẹn nguyên đó không có phép màu gì xảy ra cả, sau đó quay mặt ra lại trước để nhìn cô, cậu không thể nói về những thứ trong đó ngay bây giờ được.

 

  Tuy nhiên, cậu bắt buộc phải đưa ra sự lựa chọn.

 

  Amane đã định hỏi bí quyết dọn dẹp đồ đạc, cậu muốn được cô đưa ra lời khuyên chứ không muốn cô nghĩ xấu khi thấy đống hỗn độn trong căn phòng. Trong khi cậu còn đang chần chừ thì…

 

  "Thật là, tôi sẽ giúp cậu."

 

  "Cái gì?"

 

 

  Đối với Amane, cậu chỉ muốn nhận được một số lời khuyên từ Mahiru chứ không hề muốn cô trực tiếp giúp đỡ, khi bạn bắt một cô gái dọn phòng dùm bạn mà không phải là mẹ của mình thì mặt bạn khá là dày đó.

 

  Cậu đang nghĩ cách để từ chối cô, nhưng những lời nói tiếp theo của Mahiru khiến cậu không thể thốt lên được gì nữa.

 

 

"Tôi ghét phải nghĩ rằng, tôi đang sống bên cạnh một căn phòng bẩn thỉu."

 (Suu: Destruction: 100)

 

 

  Lời nói của Mahiru như những lưỡi dao đâm xuyên qua trái tim cậu như mọi khi, nó khá đau, nhưng cậu sẽ không tức giận vì cô ấy chỉ nói sự thật, không có gì để bàn cãi cả.

 

  "Nếu cậu không biết làm việc nhà thì sống cùng gia đình không tốt hơn sao? Dù cho cậu có lạc quan rằng rồi sẽ quen thôi, nhưng kết quả là cậu không làm được gì cả, sao cậu không tự nhìn nhận bản thân của mình đi?”

 

  Đây là kết quả của việc mẹ cậu cưng chiều cậu quá mức khiến Amane không thể tự lo cho bản thân được, và bây giờ thì cậu phải hoàn toàn tự lập.

 

 

  "Nếu cậu dọn dẹp thường xuyên thì việc này sẽ không xảy ra đâu, giờ cậu phải tập giữ vệ sinh căn phòng của mình đi."

 

  “…..được rồi.”

 

Dù bị phàn nàn nhiều như vậy nhưng cậu không hề tức giận. Bởi vì cậu đã được Mahiru giúp đỡ rất nhiều và đó cũng là sự thật, đồng thời cậu cũng biết rõ đó là lỗi của mình. Nếu cậu còn cố mà cãi chày cho cái sai của mình thì đúng là nên chặt cu thật rồi.

 

"Tôi có thể dọn căn phòng của cậu trước được không?"

“…..vì sao cô lại dọn nó trước?”

“Chẳng vì sao cả, chỉ là tôi muốn thế thôi. Và vì tôi sẽ dọn nó nên cậu nên cất hết đồ quý giá của mình đi.”

  "Cái đó thì cô không cần phải lo."

 

Tại sao Amane phải lo lắng về việc một cô gái đang lo lắng cho mình lại cướp đồ của cậu, trong khi đó cậu cũng không có món đồ nào quý giá cả.

Với lại rõ ràng là vô lý khi một Mahiru dịu hiền lại đi lấy đồ của người khác.

 

 

  "... cậu không lo lắng à?"

 

  "Chẳng có gì mà tôi phải lo cả."

 

  "Không, ý tôi là cậu không lo tôi sẽ thấy mấy ‘thứ đó’ à?" (Suu: You know what I mean <(“) )

 

  "Tôi không có sưu tập chúng!"

 

  "Chà, vậy thì tốt, ta sẽ bắt đầu sau khi tôi về thay đồ và mạng dụng cụ sang...chúng ta sẽ thanh lọc lại căn phòng."

 

 Amane cười gượng nhìn về phía Mahiru, cô nàng nhún vai nhẹ một cái và quay trở về phòng của mình.

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Chương 2: Món quà của Thiên thần-sama

  “Ồn ào quá đấy, Amane.” “Ông cũng ồn mà nói ai.” Ngày hôm sau, hóa ra Amane mới là người bị cảm. Cậu cố xì mũi ra như thằng bạn cùng lớp (bạn xấu) là Akazawa Itsuka đã chỉ, nhưng vẫn không thành công. Mũi của cậu không thể thở bình thường mà cứ liên tục phát ra đủ loại âm thanh khịt khịt. Có thể là do cái mũi nghẹt, cơn cảm lạnh hay là cả hai mà bây giờ thể trạng của Amane đang ở mức tệ nhất, đến mức cậu cảm thấy đau đầu. Kể cả sau khi đã uống vài viên thuốc mua không theo toa, những triệu chứng của cậu không hề suy giảm nhiều lắm. À, nhờ bị cái mũi nghẹt hành hạ, Amane đã trở thành bạn thân với hộp khăn giấy, nên biểu cảm của Itsuka chẳng còn lo lắng mấy, thay vào đó cậu ta còn thấy buồn ngủ nữa cơ. “Cho đến hôm qua thì ông vẫn ổn mà.” “Do mưa lớn quá thôi.” “Có sao đâu, hôm qua ông mang theo dù mà.” “...Tôi đưa nó cho người khác rồi.” Đương nhiên, ý nghĩa của câu nói đó khá mơ hồ vì cậu không tiết lộ là mình đã đưa nó cho Mahiru. Tình cờ thay, cậu đã t...

Chương 25: Chiếc chìa khóa ngọt hơn đường

  Việc xưng hô giữa 2 bạn trẻ đã đổi thẳng sang gọi tên là hệ quả cuộc viếng thăm của bà mẹ tưng tửng của Amane, ngoài ra thì mọi thứ còn lại vẫn bình thường. Cậu không cho rằng điều đó thể hiện cả 2 đã gần nhau hơn, chỉ là gọi nhau tiện hơn thôi. Tuy nhiên thì thái độ của Mahiru với cậu ngày càng mềm mại. “……..ano, Amane – kun?” Cô nàng đến sớm hơn mọi khi vào buổi chiều Chủ Nhật và có vẻ hơi ngượng một chút. Amane khá bối rối trước biểu cảm và thái độ xinh đẹp đến bất ngờ đó. Không biết có phải do chưa quen việc gọi thẳng tên hay không nhưng cô nàng gọi một cách không ngần ngại nên có thể là do yếu tố khác. Giờ thì cậu đang ngồi trên sofa và nhìn Mahiru lấy chiếc khăn mùi xoa từ túi váy ra. Rồi cô nàng mở chiếc khăn mùi xoa ra. Bất ngờ thay, trong đó lại có một chiếc chìa khóa được đặt rất cẩn thận. Cậu nhớ nó khá rõ vì hôm qua bà mẹ thần thánh của mình đã đưa nó cho Mahiru. “…….tôi trả cậu cái chìa khóa này nhé. Hôm qua do nhiều chuyện quá nên tôi quên mất…. xi...

Chương 24: Thiên thần – sama, sự đố kỵ

  “Mà, con thường hay quen biết phụ nữ đẹp ha. Mẹ cũng bất ngờ thật.” Amane, người chẳng thèm chối bỏ cùng với Mahiru, người đang không biết phải làm gì cho phải đều cùng nhau im lặng. Shihoko, người cho rằng sự im lặng đó là đồng ý đang nhìn chằm chằm Mahiru với con mắt sáng loáng tràn đầy sự tò mò. “Vậy, Mahiru – chan, con thấy thằng con cô sống như thế nào?” “Ể…. Cái đó thì…. Cậu ta không chết được….” (Suu: lol) “Nghe có vẻ không ổn nhỉ.” “Bởi vì lúc đầu thì phòng cậu ấy kinh như bãi rác vậy.” “Này, bây giờ tôi đã cố giữ nó sạch rồi đấy.” “Với sự giúp đỡ của tôi” “Cái đó thì cảm ơn cô nhé. Vì những bữa ăn, dọn dẹp và nhiều thứ khác nữa…” Mahiru chỉ giữ im lặng. Nhờ cô mà cậu mới có thể sống một cách thoải mái như bây giờ nên có kêu cậu quỳ xuống cảm ơn thì cậu sẽ làm ngay không do dự chút nào. Cậu không thích Mahiru, nhưng cậu sẽ cố gắng chiếu cố cô ấy tốt nhất có thể. Chỉ là Shihoko lại hiểu lầm nó theo một cách tồi tệ nhất mà cậu có thể nghĩ ra. “Mà, ...